talawas chủ nhật

 
Kịch :: 03.12.2006




Nguyễn Ðình ChínhẢo mộng vườn địa đàng sấm sét (Kịch thể nghiệm)
Nguyen Dinh Chinh
Nguyễn Đình Chính

Độc giả rộng rãi biết đến Nguyễn Đình Chính trước hết với tư cách tác giả của tiểu thuyết Đêm thánh nhân, mới được tái bản và in thêm phần II với tên chung là Ngày hoàng đạo (cho dễ xin giấy phép xuất bản - theo lời tác giả). Nhưng có lẽ không nhiều người biết rằng ông còn viết nhiều kịch bản phim và kịch bản sân khấu, phần lớn trong số đó chưa được dàn dựng. Chúng tôi xin giới thiệu vở kịch mới nhất của Nguyễn Đình Chính, Ảo mộng vườn địa đàng sấm sét, một tác phẩm thuộc loại "kịch thể nghiệm" của ông.
talawas chủ nhật

Nguyễn Ðình Chính

Ảo mộng vườn địa đàng sấm sét

(Kịch thể nghiệm)


Nhân vật

Họa sĩ
Cô gái
Người lạ
Người bạn
Con cháu họ hàng
Ðám người ngoại quốc
Pho tượng


Ảo mộng 1

Một cái chõng tre.
Họa sĩ và tượng đất đắp dở chưa có mắt mũi, chỉ có mồm rộng hoác.

Họa sĩ Mày là ai?
Tượng đất Ðoán xem.
Họa sĩ Bệ tượng khối đẹp.
Tượng đất Rất vững chắc.
Họa sĩ Hai bắp chân to tướng.
Tượng đất Khỏe lắm.
Họa sĩ Bụng thon ngon mắt.
Tượng đất Phải rồi.
Họa sĩ Tiếc thay ngực lép, tay khoèo.
Tượng đất Thế thôi à?
Họa sĩ Ô hô! Mắt mũi đâu rồi, chỉ có cái lỗ mồm cá ngão.
Tượng đất Ðã kịp nặn đâu mà hô hoán lên.
Họa sĩ Pho tượng quặt quẹo xấu xí.
Tượng đất Không nhận ra ai à?
Họa sĩ Hừm! Mày là ai.
Tượng đất Là ai! Là ông đấy.
Họa sĩ Bố láo.
Tượng đất Bao nhiêu năm nay ông mê đắm tô tượng đúc chuông hình hài ông. Bây giờ thì… He he! Tôi đây. Tôi đã hiện ra trước mặt ông. Tôi là ông. Ông là tôi. Tôi là ông. He he!
Họa sĩ Nhảm nhí. May cho mày là không có tấm gương tổ bố ở đây. Mày chẳng hề giống ta. He he!
Tượng đất Ấy vậy mà ông lại giống tôi như đúc.
Họa sĩ Mày điên rồi.
Tượng đất Ông hãy trùm mảnh vải lên đầu và đứng sát cạnh tôi.

Họa sĩ trùm mảnh vải lên đầu đứng cạnh pho tượng.
Cả hai giống hệt nhau.
Chớp lóe lên.
Trời sập tối đen.



Ảo mộng 2

Trời hửng sáng.
Vẫn pho tượng và họa sĩ trùm mảnh vải kín đầu đứng bên nhau im lặng.
Tiếng rao: Nồi thủng, quạt gẫy, báo cũ, sắt vụn, chổi cùn, rế rách mua nào...
Cô gái đồng nát quang gánh đi ra.

Cô gái Hai pho tượng khỉ gió. Không đáng một xu.
Họa sĩ (Bỏ khăn trùm đầu ra) Ta mà không đáng một xu.
Cô gái Ối trời ơi! Ma.
Họa sĩ Ta là người.
Cô gái Ông già dở hơi làm em hết hồn. Ông đang chơi trò gì quái gở.
Họa sĩ Trò ú tim bịt mắt đi tìm.
Cô gái Ông có gì để bán.
Họa sĩ Có pho tượng đất thó này.
Cô gái Em chẳng mua. Chào ông. Em đi đây.
Họa sĩ Khoan khoan. Ðứng lại.
Cô gái Ông muốn gì.
Họa sĩ Ta muốn thuê em.
Cô gái Dọn dẹp khu vườn.
Họa sĩ Ta muốn thuê em làm người mẫu để nặn tiếp pho tượng.
Cô gái Ðã thuê thì phải trả tiền.
Họa sĩ Ðương nhiên. Ta có nhiều tiền. (Ðưa tiền cho cô gái) Ðã đủ chưa?
Cô gái Ông già thật là hào phóng.
Thế là xong bắt đầu làm việc.

Cô gái trèo lên chõng đứng nhái theo pho tượng.

Họa sĩ Thõng tay. Nghẹo cổ. Cong mông.

Họa sĩ hùng hục làm việc.
Cô gái ngọ nguậy.

Họa sĩ (Thét to) Nghiêng người. Cong mông. Cong mông lên. Cong nữa.
Cô gái Thì đây, cong mông. Làm người mẫu. Sướng quá. Sướng hơn lang thang đồng nát.
Họa sĩ Nói ít thôi. Cố gắng cong mông nữa lên. Gần được rồi. Mà này, sao mông em cong tếu như mông con bọ ngựa.
Cô gái Vì cái nghề của em luôn phải cúi đầu chổng mông, đào bới những đống rác hôi thối của thiên hạ.
Họa sĩ Ôi cái nghề đồng nát mạt hạng. Tội nghiệp.

Họa sĩ vẫn hùng hục làm.
Bất chợt mông cô gái lóe sáng.

Họa sĩ Bố khỉ. Ánh sáng. Từ đâu rọi tới?
Cô gái Ông nói gì.
Họa sĩ Ta nói mông em lóe sáng. Ánh sáng từ đâu rọi tới. Trời đang âm u. Không có nắng.
Cô gái Ông nhìn thấy mông em lóe sáng?
Họa sĩ Lạ quá.
Cô gái Có gì lạ đâu. Thỉnh thoảng mông em lại loe lóe phát sáng như vậy đấy.
Họa sĩ Tại sao?
Cô gái Em cũng không biết. Vốn dĩ nó như thế từ lâu rồi.
Họa sĩ Ái chà. Em là hồ ly tinh.
Cô gái Hồ ly tinh hiện ra trêu người. Ông có sợ không?
Họa sĩ Ta chẳng sợ.
Cô gái Ông có ghét không?
Họa sĩ Ta yêu em.
Cô gái Ông thật dễ thương. Ông đâu có xấu xa như người đời đồn thổi.
Họa sĩ Miệng lưỡi người đời ta chẳng quan tâm. Thôi nào. Ðứng im. Ðừng có cục cựa. Cong mông lên. Cong nữa.
Cô gái Em mỏi lắm. (Nhảy khỏi chõng) Nghỉ chút. Ông có quả dưa ngon. Em bổ cùng ăn.

Cô gái bổ dưa. Hai người ăn.
Rồi cô nằm vật ra chõng, nhắm mắt ngủ.
Thỉnh thoảng mông cô gái lại lóe sáng.
Họa sĩ tò mò đi vòng quanh chõng, ngắm nghía.

Họa sĩ Cuộc đời có nhiều chuyện lạ lùng không thể hiểu được. Tại sao thế nhỉ. Ánh sáng. Và bộ mông tuyệt đẹp của người thiếu nữ. Sự hoàn thiện tuyệt vời tạo hóa. (Vỗ trán) Cố nhớ xem nào. Hình như. Hình như có một lời hát vu vơ của cơn gió đồng…
Cô gái (Chồm dậy) Ông lảm nhảm gì vậy.
Họa sĩ Ta nói điều ta đang nghĩ.
Cô gái Ông sống một mình nơi đây.
Họa sĩ Ta chẳng cùng ai.
Cô gái Trong khu vườn hoang vắng, bẩn thỉu, hôi hám này.
Họa sĩ Vườn hoang ư. He he.
Cô gái Tại sao ông cười.
Họa sĩ Vườn hoang à. He he. Vườn địa đàng của đời ta đó.
Cô gái Ối trời ơi. Ðây là vườn địa đàng. (Chạy lung tung vừa múa vừa hát) Ðây là vườn địa đàng… Vườn địa đàng là đây.
Họa sĩ Khéo dẫm nát mảnh vườn đời ta.
Cô gái (Vẫn múa hát) Này có một cái nồi thủng lăn lóc. Nào thì sắt vụn. Báo cũ. Ở kia chiếc búa long cán. Rẻ rách chất đống. Lưỡi cuốc mẻ. Và cả lưỡi cưa. Bốn lưỡi cưa và ba lưỡi liềm rỉ queo lẫn trong cỏ dại tiêu điều. Vườn địa đàng ơi là vườn địa đàng ơi. Bán cho em mấy thứ đồng nát trong vườn địa đàng của đời ông. Em mua.
Họa sĩ Ta không bán.
Cô gái Em cứ mua. He he.
Họa sĩ Bỏ tất cả xuống. Vật nào để lại đúng chỗ đó.
Cô gái Anh già dở người.
Họa sĩ Ta thuê người mẫu chứ không thuê đồng nát dọn vườn. Ăn dưa rồi. Trèo lên chõng. Câm mồm. Cong mông lên.

Cô gái ngúng nguẩy trèo lên chõng.
Họa sĩ hùng hục làm việc.
Bất chợt, mông cô gái lại lóe sáng.

Họa sĩ Quái quỉ.
Cô gái Chói mắt rồi.
Họa sĩ (Ði quanh chõng ngắm nghía) Ta sắp nhớ ra rồi. Lời hát vu vơ của cơn gió đồng. Thế nào rồi nhỉ. Gió hát rằng... (Bỗng nhẩy cẫng lên) Những nụ hôn đen. Những cặp bánh nứt. Ánh sáng chói chang. Ðời em lầm lụi. He he. Ta nhớ ra rồi. (Nhẩy múa) Ta nhớ ra rồi.

Người lạ lò dò đi vào.

Người lạ Ta ghé thăm mảnh vườn xưa hoang vắng.
Họa sĩ Ai mời ông vào đây.
Người lạ
Im nào. (Bấm độn) Có hai ngôi mộ cổ. A! Không phải. Có một ngôi mộ cổ và một ngôi mộ mới ở trong khu vườn này.
Họa sĩ Mắt ông nhìn thấu lòng đất.
Người lạ Tôi nhìn bằng tâm, không nhìn bằng mắt.
Họa sĩ Ông thấy…
Người lạ Họa lớn xảy ra.
Họa sĩ Ở đâu?
Người lạ
Việc lớn hỏng rồi. Thế mới đau. Càng chữa càng hỏng. Thế mới càng đau. Ðại họa xảy ra. Thế mới lại càng đau. Sấm sét chết người. Ðại hồng thủy. Ði cả nải. Tan nát hết.
Họa sĩ Ông là ai?
Người lạ Tôi là thầy mo Vàng Xí Tẹt.
Họa sĩ Thày mo ư? Ta ngờ lắm.
Người lạ Còn nước còn tát ông ơi!
Họa sĩ Nước đâu mà tát.
Người lạ Tôi giúp ông sửa một mâm lễ giải hạn.
Họa sĩ Ta làm nghệ thuật. Ta không mê tín dị đoan. Ta chẳng có nhu cầu cúng lễ.
Người lạ Các văn nghệ sĩ thường hay coi nhẹ chuyện quỉ thần. Họa cũng từ đó sinh ra.
Họa sĩ Tôi đang làm việc. Ta không muốn nhìn thấy mặt ai cả.
Người lạ Tôi đến. Tôi đi. Tôi chẳng muốn làm vướng kẹt ai. Xin chào ông.
Họa sĩ Không dám.
Người lạ Hãy sửa một mâm lễ để giải hạn. Ðại hồng thủy. Nghe lời tôi đi. Thật tâm tôi muốn giúp ông.
Họa sĩ Cái anh này lằng nhằng quá.
Người lạ Tôi đi đây.
Họa sĩ Cám ơn.
Người lạ Tôi còn quay lại.

Người lạ ra.

Họa sĩ Không biết ở đâu lòi ra gã dở người này.
Cô gái Em chịu.
Họa sĩ Ta tưởng em đồng nát lang thang suốt ngày. Em như con ma xó. Có cái gì qua được mắt em.
Cô gái Ông nào có phải người từ nơi khác mới đến.
Họa sĩ Mấy chục năm nay ta chỉ loanh quanh trong khu vườn này. Ta chẳng biết ai vào ai.
Cô gái Buồn cười thay.
Họa sĩ Thôi nào. Tiếp tục làm việc.
Cô gái Em lại phải trèo lên chõng. Cong mông?
Họa sĩ Cứ thế. Tốt lắm. Cong mông lên.

Họa sĩ hì hục làm việc.
Bỗng nhiên dừng lại, vỗ trán.

Họa sĩ Ban nãy ta đang hát câu gì nhỉ. Ta đang hát câu gì thì gã dở người xộc vào.
Cô gái Ông đang nhảy múa và hát lời của gió.
Họa sĩ Ðúng rồi. Ta hát. Ta múa. Những nụ hôn đen. Những cặp bánh nứt. Ánh sáng chói chang…

Họa sĩ nhảy múa.
Ánh sáng lại lóe lên từ mông cô gái.

Họa sĩ (Ðứng sững lại) Xuống đây.
Cô gái Em xuống. Ðừng quát to thế.
Họa sĩ Hãy kể ta nghe gia cảnh nhà em.
Cô gái Bố em gánh phân chạy ngang qua đường cao tốc bị xe ô tô đâm chết. Mẹ em hậu sản liệt giường bốn năm, thối thịt thối da lòi cả xương chậu. Em phải nuôi 9 đứa em nên phải bỏ học đi đồng nát nhưng vẫn không sống nổi cho nên.
Họa sĩ Cho nên ngày đi đồng nát. Tối đi bán hoa.
Cô gái Làm sao ông biết.
Họa sĩ Ánh sáng từ mông em mách bảo ta.
Cô gái Cái ánh sáng chết tiệt.
Họa sĩ Ðừng nguyền rủa ánh sáng.
Cô gái Em đi bán hoa thì đã làm sao.
Họa sĩ Chẳng làm sao cả.
Cô gái Ông có khinh em.
Họa sĩ Ta thấy em rất tuyệt.
Cô gái Không xạo.
Họa sĩ Mọi việc ta ngang nhiên làm dưới ánh mặt trời có hay hớm gì hơn mọi việc em lén lút âm thầm làm trong bóng đêm.
Cô gái Ông đáng yêu hơn tất cả những gã đàn ông tốt mã bảnh chọe ở trên đời.
Họa sĩ Hãy nhận ta làm bố.
Cô gái Ðể một ngày lố nhố, bố hóa thành anh.
Họa sĩ Có gì vướng kẹt đâu.

Cô gái nằm lên chõng, hát to. Ðời tôi cô đơn không biết yêu ai. Ðời tôi cô đơn biết yêu ai cùng.

Họa sĩ Một thằng nghệ sĩ. Một cô gái hoang. Vườn thiêng địa đàng. Ðời không vướng kẹt.
(Ôm cô gái)
Cô gái Bố làm gì đấy.
Họa sĩ Ta làm chuyện người đời vẫn làm với em.
Cô gái Còn mấy hơi sức.
Họa sĩ Ta vẫn còn gân. Ta rất nhiều tiền.
Cô gái Em đồng ý. Vui vẻ ngay trên chõng nhé.
Họa sĩ Có mà rồ. Nhỡ ai trông thấy.
Cô gái Anh già xấu hổ. Xấu hổ với ma à. Buông em ra để em cõng ông vào nhà.

Cô gái cõng họa sĩ. Vừa đi vừa hát
Vườn địa đàng vắng vẻ. Kín cổng cao tường. Có người nghệ sĩ. Vui buồn với ả hồ ly tinh.
Mưa ào ào ập xuống. Chớp nhoáng nhoàng.



Ảo mộng 4

Ðám con cháu, dâu, rể, họ hàng lũ lĩ ba lô, túi xách đi vào.

- Tới nơi rồi.
- Ðích thị khu vườn hoang này đây.
- Mặt bố phừng phừng thế kia. Tăng xông. Khổ thân ông.
- Eo ôi có con cóc chết.
- Vườn rộng rào thưa khó đuổi gà.
- Có nhầm địa chỉ không nhỉ.
- Hoang toàng như khu vườn ma.
- Vắng vẻ quá. Tôi cứ ngờ ngợ.
- Người ở đây thì cũng hóa thành người rừng.
- Bố láo. Vườn địa đàng của ông nội chúng mày đấy.
- Bố cả ơi! Có đúng đây là vườn của ông không.
- Mẹ nó lú lẫn rồi à.
- He he. Tác phẩm nghệ thuật vĩ đại của ông đây rồi.
- Ông nặn tượng ai đấy nhỉ.
- Tượng đài một chú đười ươi.
- Con cháu mất dạy.
- Ông nội đi đâu rồi.
- Chắc lại mò ra ngoài thị xã uống rượu.
- Rượu thì phải đi liền với… gái.
- Khủng khiếp.
- Nghe nói ở thị xã có mấy ổ động nổi tiếng.
- Ông cụ đổ đốn. Càng già càng đổ đốn.
- Bà không được nói như thế.
- Chuyện vặt ấy mà.
- Chú hai chạy sang mấy nhà quanh đây hỏi xem cụ đi đâu.
- Con cháu mời cụ về.
- Thôi. Tôi can. Lôi cụ về là cụ lại chửi toáng lên điếc tai.
- Thưa bác cả, bây giờ phải làm gì.
- Huyết áp của tôi lại có vấn đề. Nhức đầu.
- Ta tranh thủ hội ý lần nữa.
- Ý cô chú thế nào.
- Dạ, cứ bán phăng luôn.
- Có cần vội thế không.
- Ôi dào. Mảnh vườn hoang giữ làm gì. Bán phăng. Trích ra một khoản gửi tiết kiệm cho cụ dưỡng già. Còn thì bác cả cầm chịch chia đều cho mỗi gia đình. Chia đều.
- Ý của bác cả.
- Cụ còn sống thì cụ không cho bán đâu.
- Vì thế con cháu phải ốp lại gây áp lực.
- Áp lực cái con khỉ.
- Chú Tư toàn nói ngang.
- Sổ đỏ tên cụ chính chủ. Sổ đỏ cụ lại giữ. Cụ không cho bán thì đố làm gì được.
- Hình như cụ còn định bắt con cháu đóng góp vào xây một cái từ đường thật bề thế ở chính giữa khu vườn.
- Ối giời ơi! Ông nội chúng mày điên rồi.
- Vẽ chuyện. Nghỉ ngơi một lúc rồi nhà nào nhà nấy cứ đóng cọc căng dây nhận lấy phần vườn của mình. Xong phắt.
- Ông chửi cho mục mả.
- Kệ ông. Chửi chán thì phải thôi.
- Võ Chí phèo à.
- Hay đấy. Lọt sàng xuống nia. Chuyện đã rồi.
- He he. Chẳng nhẽ ông lại đâm đơn đi kiện cả họ con cháu.
- He he he he!

Trời bỗng tối xầm. Sấm chớp. Một cơn mưa rào đổ xuống
Ðám người tranh nhau chạy vào nhà.



Ảo mộng 5

Vẫn trong cơn mưa rào.
Hai bóng người của thời gian đã mất.

Ông già Anh là ai mà lai vãng tới đất vườn của ta.
Chàng trai Kính cụ ạ.
Ông già Không dám.
Chàng trai Tôi là người chết trẻ. Chuyện đời dài lắm. Tình cờ một nắm xương thịt tôi lại vùi lẫn đất vườn của cụ. Hôm nay có trận mưa rào. Tôi lên tắm mưa mát mẻ.
Ông già Anh là người của thời gian đã mất.
Chàng trai Cũng đã mấy chục năm dĩ vãng xa rồi, thưa cụ.
Ông già Hê hê! Ta cũng là người của thời gian đã mất đây. Ta là ông cố nội đám người đang nhốn nháo trú mưa trong ngôi nhà kia. Phần mộ của ta táng ở góc khu vườn dưới gốc cây Ða trăm tuổi.
Chàng trai Cụ lên tắm mưa mát mẻ.